Kết quả tìm kiếm cho "Níu giữ nghề xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 114
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
Điện Biên, mảnh đất lịch sử, nơi hội tụ và giao thoa văn hóa của 19 dân tộc anh em, với không gian văn hóa đa dạng, phong phú và đậm đà bản sắc. Để gìn giữ và lan tỏa văn hóa các dân tộc, bằng tâm huyết, trách nhiệm và tình yêu sâu nặng các nghệ nhân đã miệt mài lưu giữ, truyền dạy làn tỏa những nét đẹp văn hóa truyền thống.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Trở về vùng đất đầu nguồn sau nhiều năm đổi thay, người viết cảm nhận rõ sự gắn bó của người dân với đất. Dù cuộc sống còn khó khăn, họ vẫn bám trụ, giữ nghề, giữ đất.
Tại nhiều di tích ở An Giang, chỉ cần quét mã QR, người dân có thể đọc, nghe và xem thông tin lịch sử. Mô hình do thanh niên thực hiện đang giúp di tích đến gần hơn với công chúng.
Chiều cuối tuần, rời phố thị ồn ào, tôi về Miệt Thứ - vùng đất bình dị, nơi có những con kênh thẳng tắp, xóm ấp yên ả. Không gian hiền hòa và nhịp sống chậm mang lại cảm giác bình yên, gần gũi.
Nếu có dịp ghé Huế vào những ngày đầu năm, hành trình sẽ trọn vẹn hơn khi bạn dành thời gian ghé thăm những ngôi chùa đẹp dưới đây, bởi mỗi nơi mang một câu chuyện, một vẻ đẹp riêng rất khó trộn lẫn.
Từ nghề truyền thống của gia đình, bà Ngô Thị Tuyết Dung - chủ cơ sở sản xuất khô cá lóc 7 Chóp, xã Thoại Sơn bền bỉ giữ lửa nghề, đưa sản phẩm khô cá lóc quê nhà đạt chuẩn OCOP 3 sao.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Trong không gian cổ kính của Di tích quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội chữ Xuân 2026 mang chủ đề "Quốc học" diễn ra tại đây không chỉ tái hiện phong tục xin chữ đầu năm, mà còn mở rộng quy mô với chuỗi hoạt động văn hóa, giáo dục giàu chiều sâu. Qua đó, trở thành điểm giao thoa giữa những truyền thống lâu đời và hơi thở đương đại trong những ngày xuân Bính Ngọ.